Nơi phương xa.
Một nam tử đang đề chữ khẽ dừng bút. Trong đôi mắt hắn lóe lên tia sáng, ánh nhìn hờ hững lướt qua phương đạo đài kia: "Đại sư tỷ, không cần phải bi quan như thế."
"Tiểu sư đệ!" Vị sư muội kia bực dọc lườm hắn một cái.
Lão rùa già vạn năm, tên lưu manh lười biếng nhất giới tiên đạo. Múa bút vờn mực, phong hoa tuyết nguyệt, lượn lờ câu lan nghe hát, chẳng có trò nào mà tên khốn già đời này chưa từng làm. Năm xưa, hắn chính là kẻ suýt chút nữa đã chọc tức sư tôn đến mức tẩu hỏa nhập ma.




